Văn Hóa

Thơ: Thư gửi bạn

Nhà văn Nguyễn Văn Thọ trong chuyến đi thực tế tại Ban, tháng 7/2016 đã viết tặng cán bộ kỹ sư của Ban Bài thơ: Thư gửi bạn. Được sự đồng ý của tác giả, Ban biên tập xin đăng bài thơ của nhà văn.

Thư gửi bạn...
(Tặng những cán bộ, kĩ sư Ban Quản Lý Dự Án Nhà Máy Thủy Điện Sơn La)

Chắc chỉ đùa anh, 
-sao bỗng dưng nhớ biển?
sao anh không, nhớ núi rừng em
sao vừa tối qua đưa anh vừa phố
sớm tinh mơ thơ biển đã dâng tràn...?

Anh lặng đêm, sao thể không nhớ núi!?
mà đến thương yêu lặn lội sớm khuya
để say đã bao nhiêu con chữ
cũng là bài thơ cho một biển vô bờ...

Sao mà thể, chợt quên, không nhớ núi!
đêm màu khăn vạn sao lóa lưng trời
sáng mây biếc chợt con đường ngang dốc
cả một vùng rừng - đời - trời - gió tinh khôi

Không nhớ đâu! Ơ, chợt nghe tiếng hát
cất lại bao đêm Hà Nội phố lên đèn
hát lại tự trái tim 
như người xưa mở nước
cũng âu là như thể các em thôi...

Anh nhớ đâu, ơi, cả mưa trời rừng Hạ
cuồn cuộn sông, sống chết chẳng đùa...
đêm ấy lũ, ngàn người ngăn nước lại 
giữ đê quai, xin đừng vỡ...nhớ chưa?

Anh nhớ cái miệng em tươi ròn xốn xả
nói về mùa cũ những kinh qua
hạt cơm trắng cõng cọng rau già sớm ấy... 
chuyện ngủ rừng, vắt muỗi...cũng thường thôi

anh nhớ cả mắt em lung linh thế
kiêu hãnh chỉ tay: đấy, ngang sông
một bức tường thành giang tay núi
các em cả là hồ nước yêu mênh mông!

những người thủy điện sao ít nói
không lời như thể những chòm sao
ai nhớ? mỗi giọng như từng đã
mê từng dọc đất, biển, trời ta.

Tổ quốc - nói thì mênh mang lắm
như hồ như biển như dòng sông
thơ biển là cả thơ em đấy
cả hồ thủy điện sáng không cùng...

Hà nội 7/2016- Nhà văn Nguyễn Văn Thọ

Tác giả: Nguyễn Văn Thọ ; xuất bản: 18/07/2016 08:15
Họ tên của bạn
Địa chỉ Email  
Tiêu đề
Nội dung
Mã xác nhận
Gửi nhận xét

Thư viện Video